Mình down phim này về là do tò mò về cái tên phim. Lúc đầu thì cứ nghĩ
tên phim dịch thành: “Em là báu vật trong mắt anh”. Nhưng xem xong thì
lại thấy chữ Apple trong đây như là nghĩa đen vì nhân vật chính Kha Cảnh
Đằng có cái áo hình quả táo. Phim này làm từ 1 tiểu thuyêt cùng tên, có
lẽ mình chưa đọc tiểu thuyết nên không hiểu rõ ý nghĩa tên phim lắm.
Đây là bộ phim đầu tiên mà mình thấy nó làm thật so với ngoài đời đến
thế. Có cảm giác như chúng ta đang hồi tưởng lại quãng đời học sinh cấp 3
và mối tình đầu hơn là chúng ta đang xem 1 bộ phim vậy. Chắc hẳn ai
cũng tìm thấy một ít hình bóng của mình thời trẻ khi xem “You Are Apple
Of My Eye”. Phim này hợp nhất với những bạn đang tuổi sinh viên cho đến
đã qua thời sinh viên nhưng chưa lâu. Xem phim để hồi tưởng lại thời cấp
3 và đại học với mối tình đầu trong sáng.

Khoảng 2/3 thời gian đầu phim, tức là quãng thời gian nhóm bạn thân Kha
Cảnh Đằng, Thẩm Giai Di đang học cấp 3. Đoạn này phim rất thành công, y
như mình vừa nói ở trên: cứ như chúng ta đang hồi tưởng lại chứ không
phải xem phim. Bởi vì nó thật quá. Công này chủ yếu là nhờ vào kịch bản.
Diễn xuất các diễn viên trong phim cũng chưa phải là rất tốt nhưng nhờ
kịch bản mà làm phim thật lên bao nhiêu. Mình ấn tượng nhất với chi tiết
mỗi lần Thẩm Giai Di gọi Cảnh Đằng thì đều lấy bút chọc vào áo bạn.
Ngày xưa (cái thời năm 94 bối cảnh trong phim, hồi đó mình mới học cấp
2) học sinh nhát với giữ ý tứ giữa con trai-con gái kiểu nam nữ thụ thụ
bất thân lắm chứ không bạo dạn như bây giờ đâu. Chi tiết này giống hệt
hồi học sinh ngày xưa của mình. Yêu Thẩm Giai Di lúc đó quá, đáng yêu
cực kỳ.
Khúc cuối là mối tình đầu cuối cùng cũng tan vỡ vì những lý do “ấu trĩ”
như nhiều mối tình đầu khác. Đoạn này thì làm cho khán giả thấy trở lại
cái chất “phim” rồi chứ không còn cảm giác hồi tưởng nữa. nên mình không
đánh giá cao khúc cuối lắm. Tình đầu tan vỡ, và cũng sau 1 thời gian
lâu rồi (5 năm) thì con người ta thường có 2 xu hướng: 1 là vẫn vương
vấn tình đầu (ít trong thực tế), 2 là coi như đó như 1 kỷ niệm dù có hơi
tiếc chút xíu. Phim này rơi vào trường hợp 2, nhưng đạo diễn miêu tả
không thành công tâm lý Cảnh Đằng lắm, cứ có cảm giác nửa này nửa kia
sao ấy. Nói chung khúc cuối không thành công như đoạn đầu phim, theo cá
nhân mình là do thiếu chi tiết để miêu tả. Ví dụ như đoạn Giai Di gọi
đện sau nhiều năm không liên lạc, mời Cảnh Đằng đi dự đám cưới. Nghe
giọng nói của Giai Di thì đạt rồi, đúng kiểu 1 cô dâu sắp lên xe hoa.
Nhưng đạo diễn chẳng cho tí thời gian nào để Cảnh Đằng thể hiện tâm
trạng lúc đó mà chuyển cảnh luôn. => Theo mình thì nên cho chút đất
diễn lúc đó, và đến đoạn đám cưới thì để Cảnh Đằng nhớ lại kỷ niệm ngày
xưa rồi tiếc nuối một chút xen lẫn với mừng cho cô gái năm xưa của mình.
Như này hay hơn.
Xem phim này, nhớ lại hồi cấp 3 của mình, giống với phim đến 70%, cũng 1
nhóm con trai trong lớp thân với nhau cùng thích 1 bạn gái lớp bên
cạnh. Rồi đùn đẩy cho 1 đứa viết thư làm quen, gửi sang lớp bên. Ôi,
thời đấy trong sáng quá. Mà mình với bạn gái đó cũng thích ngầm nhau,
nhưng mình nhát quá, chả dám mở lời gì. Cuối cùng ra trường thì mất tung
tích luôn, giờ không gặp lại, mà hiện mình cũng đang có người mới rồi.
những ai từng có mối tình đầu thời cấp 3 mà xem “You Are Apple Of My
Eye” thì thấm lắm.
Công nhận xem phim này, phục tài hóa trang thật, nhân vật nữ chính sinh
năm 83 mà vào vai nữ sinh 17, 18 tuổi như thật, rất ngây thơ. So với
nhiều phim khác thì Thẩm Giai Di trong phim cũng chỉ ở mức khá xinh
thôi, nhưng vẻ ngây thơ thì quá tuyệt, nhìn đáng yêu lắm.