Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2012

Long Môn Phi Giáp - The Flying Swords of Dragon Gate (2011)

The_Flying_Swords_Of_Dragon_Gate_Jet_Lee_2011_MKv_mediafire_DVD_coverKỹ xảo tạm ổn,, các pha đánh kiếm của Lăng Ngạn Thu khá đẹp mắt. Đoạn ở trong sa mạc, kịch bản xoay quanh đấu trí của 2 phe khá hay. Hai bên đều nghĩ bên kia mắc lừa mình, Tuy nhiên đó chỉ là một điểm sáng của phim. Lỗi lớn nhất của Long Môn Phi Giáp là sự phi logic trong nội dung kịch bản: Tố Tuệ Dung là tay trong củ Vũ Hóa Điền cài vào phe của Triệu Hoài An, vậy mà trong đoạn đối thoại giữa Vũ Hóa Điền với vương phi lại cứ như là Tố Tuệ Dung đang bị truy sát thật sự vậy. Vương phi và Hóa Điền cùng 1 phe với nhau, Hóa Điền dưới trướng vương phi, cho nên nếu Hóa Điền có ý định dấu Vương Phi cho sự việc nó thật hơn cũng không hợp lý. Có thể cho cung nữ ở cảnh đó lui ra để 2 người nói chuyện riêng với nhau được, sau đó Hóa Điền cho vương phi biết kế hoạch gián điệp của mình.

Đoạn kết của phim cũng hơi bị rẻ tiền, làm mất đi một ít giá trị của phim.

5,8/10 điểm.

Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2012

Underworld 4: Awakening (2012)



Mình khá ưu ái phim này vì rất ấn tượng với hình ảnh nữ ma cà rồng quyến rũ nhất điện ảnh – Selene. Mặc dù vậy, vẫn phải thừa nhận rằng Underworld 1, 2, 4 đều chỉ là những phim hành động dạng xem giải trí chứ không mang nhiều tính triết lý này nọ hoặc kịch bản đặc sắc nên điểm Imdb không cao (Underworld 3 thực chất chỉ là dạng ăn theo, kể về cuộc nổi dậy của dòng Người Sói xưa kia).





Phần 4 này kỹ xảo hình ảnh theo mình thấy không đẹp bằng phần 1, 2 nhưng các đoạn hành động trong Awakening khá hay. Nhân vật chính và đồng đội luôn bị đặt vào bên yếu hơn, và trong tình thế nguy hiểm, mặc dù Selene của chúng ta cũng là 1 chiến binh giỏi nhưng muốn thắng được phe địch buộc cô phải kết hợp mưu mẹo vào trong lúc chiến đấu. Chính nhờ điều này mà người xem khá hồi hộp khi theo dõi, chứ không như nhiều phim hành động loại B khác, phe chính diện có thể ít quân số hơn, nhưn trình độ thì luôn pro hơn nên khó làm khán giả chú tâm theo dõi. Đỉnh cao của sự bất ngờ trong chiến đấu là đoạn Selene bị Người Sói làm rơi buồng thang máy vào chỗ cô đang đứng. Mình cũng chưa xem phim nào mà có đoạn thoát hiểm sáng tạo và bất ngờ như này: Tưởng như chỉ còn chờ chết, Selene bắn liên tục vào buồng thang máy đang rơi làm sàn thang máy bị thủng lỗ chỗ, sau đó ngồi xuống, gồng người lên chờ thang máy sập xuống thì cô dùng sức mạnh của ma cà rồng làm bung sàn thang máy vừa bắn. Viết ra thì dài dòng chứ scene hành động đó chỉ diễn ra trong 10 giây. Trong đó 8 giây là mô tả hành động, 2 giây để Selene nhận ra thang máy đang rơi và nghĩ ra cách ứng phó.


Bản thân mình thích series Underworld là ở phần xây dựng hình tượng Selene: xinh đẹp kiểu lạnh lùng, bộ trang phục mang dáng dấp như phim Ma Trận nhưng đẹp hơn Trinity của Matrix(theo quan điểm của mình). Từng dáng đứng, bước đi được chau chuốt: áo choàng phấp phới trong gió trong từng nhịp chuyển động, khuôn mặt xinh đẹp với đôi mắt hơi ghê rợn của ma cà rồng => hoàn hảo. Đáng tiếc, kịch bản của phim thì thường quá, chả có gì bất ngờ đặc sắc cả nên đành chịu điểm dưới 7.







Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

You Are the Apple of My Eye (2011) - Cô gái chúng ta cùng yêu năm xưa














Mình down phim này về là do tò mò về cái tên phim. Lúc đầu thì cứ nghĩ tên phim dịch thành: “Em là báu vật trong mắt anh”. Nhưng xem xong thì lại thấy chữ Apple trong đây như là nghĩa đen vì nhân vật chính Kha Cảnh Đằng có cái áo hình quả táo. Phim này làm từ 1 tiểu thuyêt cùng tên, có lẽ mình chưa đọc tiểu thuyết nên không hiểu rõ ý nghĩa tên phim lắm.
Đây là bộ phim đầu tiên mà mình thấy nó làm thật so với ngoài đời đến thế. Có cảm giác như chúng ta đang hồi tưởng lại quãng đời học sinh cấp 3 và mối tình đầu hơn là chúng ta đang xem 1 bộ phim vậy. Chắc hẳn ai cũng tìm thấy một ít hình bóng của mình thời trẻ khi xem “You Are Apple Of My Eye”. Phim này hợp nhất với những bạn đang tuổi sinh viên cho đến đã qua thời sinh viên nhưng chưa lâu. Xem phim để hồi tưởng lại thời cấp 3 và đại học với mối tình đầu trong sáng.



 Khoảng 2/3 thời gian đầu phim, tức là quãng thời gian nhóm bạn thân Kha Cảnh Đằng, Thẩm Giai Di đang học cấp 3. Đoạn này phim rất thành công, y như mình vừa nói ở trên: cứ như chúng ta đang hồi tưởng lại chứ không phải xem phim. Bởi vì nó thật quá. Công này chủ yếu là nhờ vào kịch bản. Diễn xuất các diễn viên trong phim cũng chưa phải là rất tốt nhưng nhờ kịch bản mà làm phim thật lên bao nhiêu. Mình ấn tượng nhất với chi tiết mỗi lần Thẩm Giai Di gọi Cảnh Đằng thì đều lấy bút chọc vào áo bạn. Ngày xưa (cái thời năm 94 bối cảnh trong phim, hồi đó mình mới học cấp 2) học sinh nhát với giữ ý tứ giữa con trai-con gái kiểu nam nữ thụ thụ bất thân lắm chứ không bạo dạn như bây giờ đâu. Chi tiết này giống hệt hồi học sinh ngày xưa của mình. Yêu Thẩm Giai Di lúc đó quá, đáng yêu cực kỳ.

 Khúc cuối là mối tình đầu cuối cùng cũng tan vỡ vì những lý do “ấu trĩ” như nhiều mối tình đầu khác. Đoạn này thì làm cho khán giả thấy trở lại cái chất “phim” rồi chứ không còn cảm giác hồi tưởng nữa. nên mình không đánh giá cao khúc cuối lắm. Tình đầu tan vỡ, và cũng sau 1 thời gian lâu rồi (5 năm) thì con người ta thường có 2 xu hướng: 1 là vẫn vương vấn tình đầu (ít trong thực tế), 2 là coi như đó như 1 kỷ niệm dù có hơi tiếc chút xíu. Phim này rơi vào trường hợp 2, nhưng đạo diễn miêu tả không thành công tâm lý Cảnh Đằng lắm, cứ có cảm giác nửa này nửa kia sao ấy. Nói chung khúc cuối không thành công như đoạn đầu phim, theo cá nhân mình là do thiếu chi tiết để miêu tả. Ví dụ như đoạn Giai Di gọi đện sau nhiều năm không liên lạc, mời Cảnh Đằng đi dự đám cưới. Nghe giọng nói của Giai Di thì đạt rồi, đúng kiểu 1 cô dâu sắp lên xe hoa. Nhưng đạo diễn chẳng cho tí thời gian nào để Cảnh Đằng thể hiện tâm trạng lúc đó mà chuyển cảnh luôn. => Theo mình thì nên cho chút đất diễn lúc đó, và đến đoạn đám cưới thì để Cảnh Đằng nhớ lại kỷ niệm ngày xưa rồi tiếc nuối một chút xen lẫn với mừng cho cô gái năm xưa của mình. Như này hay hơn.

Xem phim này, nhớ lại hồi cấp 3 của mình, giống với phim đến 70%, cũng 1 nhóm con trai trong lớp thân với nhau cùng thích 1 bạn gái lớp bên cạnh. Rồi đùn đẩy cho 1 đứa viết thư làm quen, gửi sang lớp bên. Ôi, thời đấy trong sáng quá. Mà mình với bạn gái đó cũng thích ngầm nhau, nhưng mình nhát quá, chả dám mở lời gì. Cuối cùng ra trường thì mất tung tích luôn, giờ không gặp lại, mà hiện mình cũng đang có người mới rồi. những ai từng có mối tình đầu thời cấp 3 mà xem “You Are Apple Of My Eye” thì thấm lắm.



Công nhận xem phim này, phục tài hóa trang thật, nhân vật nữ chính sinh năm 83 mà vào vai nữ sinh 17, 18 tuổi như thật, rất ngây thơ. So với nhiều phim khác thì Thẩm Giai Di trong phim cũng chỉ ở mức khá xinh thôi, nhưng vẻ ngây thơ thì quá tuyệt, nhìn đáng yêu lắm.

Bridge to Terabithia (2007) – Cây cầu đến xứ sở Terabithia





Hồi nhỏ các bạn có từng chơi đồ chơi kiểu mô hình bằng nhựa rồi tưởng tượng là siêu nhân đang chiến đấu chưa? Hay là các bạn nữ hay chơi bán đồ hàng, lấy lá cây với rổ nhựa nhỏ nhỏ xinh xinh rồi đem lá cây, búp bê ..v.v.. tưởng tượng ra 1 câu chuyện trong đó bạn đang buôn bán thứ này thứ nọ?

Bridge to Terabithia chính là câu chuyện thời trẻ con như thế. Jess Aarons là 1 cậu bé con nhà nghèo, cậu thường lầm lũi một mình, sống cách biệt với bạn bè vì tự ti về gia đình mình. Jess có năng khiếu hội họa, cậu thường chăm chú vào quyển sổ vẽ vời khi cô độc với bè bạn xung quanh. Cho đến một ngày, 1 nữ học sinh từ nơi khác mới chuyển đến lớp cậu - Leslie. Leslie Burke cũng là 1 cô bé tách biệt với mọi người xung quanh, cha cô bé là 1 nhà văn. Cô bé thừa hưởng trí tưởng tượng phong phú của cha, công thêm việc tách biệt mọi người xung quanh, ít bạn bè nên cô đã “tạo nên” thế giới Terabithia từ 1 thế giới thực. Thật ra thì mình nghĩ Leslie hơi có khuynh hướng bị trầm cảm nên mới xem Terabithia “thực” như vậy.

Hai cô bé, cậu bé thân thiết với nhau và Leslie hướng dẫn cho Jess ở rộng trí tưởng tượng để có thể “nhìn thấy” thế giới Terabithia. Thực tế thế giới này chỉ là 1 khu đất trống ở phía bên kia con nước. Jess và Leslie nhìn mọi vật dưới con mắt trẻ thơ và tự tưởng tượng ra một thế giới khác. Hơi đáng tiếc là thế giới “tưởng tượng” của trẻ con ày được làm bằng kỹ xảo khá đẹp nhưng thời gian xuất hiện không nhiều. Những con chuồn chuồn là những chiến binh bảo vệ Terabithia, những con sóc thì tưởng tượng thành Scott – đứa bạn hay bắt nạt Jess ở trường,… rồi vương quốc Terabithia đang phải chống lại Chúa tẻ bóng tối. Những cái cây được 2 đứa trẻ nhìn dáng đứng và nghĩ rằng đó là người khổng lồ,….. Những thứ từ thực tế qua con mắt phóng đại trẻ thơ thành những sinh vật của Terabithia, vậy nên phim mắc phải 1 lỗi nhỏ: khi Jess bị ngã từ trên cây xuống, có người khổng lồ đã đỡ lấy cậu, và ở đoạn cuối, người khổng lồ đến với cô em gái May Belle. Trong thế giới thực thì làm gì có ai khác ở đó để mà bọn trẻ tượng tượng ra người khổng lồ theo kiểu tương tác mà mình nói từ nãy giờ đâu?

Cuối phim, Leslie bị tai nạn chết đuối, Jess tự làm một chiếc cầu nhỏ bắc qua suối để cho em gái May Belle của cậu dễ dàng “đến” với thế giới Terabithia. Thế giới tưởng tượng của Belle được đọ diễn dùng khá nhiều kỹ xảo miêu tả, đoạn cuối phim Terabithia được xây dựng qua trí tưởng tượng của Belle rất tuyệt. Tên bộ phim cũng lấy ý nghĩa từ việc xây dựng cây cầu để trao lại thế giới Terabithia cho em gái May Belle.

Đánh giá chung, phim Bridge to Terabithia khá hay, phù hợp với cả lứa tuổi thiếu nhi lẫn người lớn. Một câu chuyện khá cảm động về tình bạn của 2 đứa trẻ hơi tự kỷ và thế giới qua con mắt mơ mộng của chúng.